THÔNG BÁO !!!

Tình hình là Nghi sẽ chuyển nhượng hết tất cả truyện nhà Nghi qua nhà Vân tỷ iu wái, éc, nhầm iu wí *hắc hắc*

Mong là mọi người vẫn ủng hộ nha.

Link truyện Nghi đã post lên phía dưới a, chân thành cảm ơn mọi người nha ^.^

Luyến nô

Khó nhịn lão công cuồng dã


Khó nhịn chương 2

Chúng tôi [2]

     Công bằng mà nói, Lôi Nặc đối xử với tôi rất tốt. Tuy đây là một cuộc hôn nhân không có tình cảm nhưng hắn vốn chưa từng tỏ ra lạnh lùng với tôi. Có lẽ là  vì bản tính phong lưu của đàn ông, nếu hắn nguyện ý chăm sóc cho tôi, nguyện ý khiến cho tôi đắm chìm trong mị lực của hắn, vậy thì tại sao tôi lại phải tự làm khó mình và hắn chứ.

     Hắn rất ít về nhà, đôi khi một tháng mới xuất hiện một lần. Nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ khiến tôi bằng lòng rồi. Không phải vì tôi quá yêu hắn mà cảm thấy như vậy, chỉ là nếu hắn xuất hiện quá nhiều, ngược lại sẽ gây ra cho tôi một vài việc khó chịu. Bao nhiêu năm nay tôi chỉ sống một mình, cô độc cũng đã trở thành một thói quen rồi.

     “Em đang ngẩn ra gì đó?” tiếng nói mạnh mẽ của hắn truyền vào tôi.

     Tôi lập tức phục hồi lại tinh thần, hướng hắn cười ôn nhu:“Không có gì.”

     Hắn không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đi đến bên cạnh, đặt một nụ hôn nồng nhiệt lên môi tôi rồi ngồi xuống vị trí đối diện, bắt đầu thưởng thức bữa sáng.

     Tôi thẹn thùng cười với hắn, không phải giả vờ, cũng không phải tôi thật sự thẹn thùng, chỉ là nó xuất phát từ một loại phản ứng tự nhiên mà tôi cũng không kiểm soát được.

     Tôi nghĩ là tôi thích chiều chuộng hắn, nhìn hắn ăn hết những món ăn mà tôi đã dặn vú Lưu làm riêng, tôi cảm thấy lòng thật vui vẻ. Hắn không hề nhíu mày, lúc hắn nhìn về phía tôi, ánh mắt còn mang theo ý cười.

     Tôi muốn đối xử tốt với hắn, thật sự. cho dù trong mắt mọi người, hắn là một người chồng không chung thủy, một người đàn ông không tốt.

     Nhưng … hắn đã đối xử với tôi rất tốt, như vậy là đủ rồi.

     “Anh đưa em đi làm được không?” Tôi hỏi.

     Hắn khẽ nhướng mi, cười đầy mị hoặc,“Được.”

     Tôi mỉm cười ngọt ngào. Sau đó đi đến bên người hắn, nhẹ vuốt lên mái tóc đen dày của hắn.

     “Em đi chuẩn bị một chút, anh cứ từ từ ăn đi.” Tôi nói.

     Hắn gật gật đầu, ôm lấy eo tôi, bàn tay to trượt xuống chỗ mông, hung hăng nhéo một chút sau đó mới chịu thả tôi ra. (BN: ọc, BT a >”<)

     Tôi đỏ mặt, lại nở nụ cười thẹn thùng vì hắn, mà hắn, cũng cười to vài tiếng sảng khoái.

     “Nhớ anh sao?” Trên xe, Lôi Nặc hỏi tôi.

     “Ân.” Tôi nhìn hắn. đây không phải là nói dối, mà tôi thực sự nhớ hắn.

     Hắn nhìn thấy sự chân thành của tôi, vừa lòng nở nụ cười.

     Người đàn ông này cũng quá tuấn tú đi, quả thực chính là thảm hỏa cho phái nữ mà. Mỗi lần nhìn hắn, trong lòng tôi đều nổi lên những lời cảm thán như vậy. Mọi người đều thích những thứ xinh đẹp, tôi cũng không ngoại lệ. Có lẽ bề ngoài xinh đẹp của hắn cũng chính là một trong những lý do tôi đồng ý gả cho hắn a.

     “Em thật đẹp!” Lúc đèn đỏ, hắn bỗng nhiên cởi bỏ dây an toàn trên người tôi rồi kéo tôi về phía hắn. Chuẩn xác hôn lên môi tôi, thật nồng nhiệt. Tôi mơ hồ, chỉ có thể ngoan ngoãn nhắm mắt lại thừa nhận hắn.

     Mãi cho đến khi tiếng kèn chói tai vang lên từ những chiếc ôtô phía sau, hắn mới chậm rãi buông tôi ra, tiếp tục điều khiển xe.

     Vì sao người này luôn thích tấn công bất ngờ như vậy a!

     Tôi vừa định trách cứ hắn, nhưng lại phát hiện bờ môi hắn dính toàn son môi của tôi, chợt cười thành tiếng. hắn thoạt nhìn thật giống như con nít! Một đứa nhỏ ăn vụng còn dính đầy mép!

     Tôi lấy chiếc khăn tay ra, cuối người lau giúp hắn.

     Hắn quay đầu nhìn tôi, từ kinh ngạc trở thành mỉm cười.

     Tôi thích sự thân mật giữa hai người, thích đối xử dịu dàng với hắn. Còn lý do tại sao thì tôi không muốn biết.

     Quan hệ vợ chồng, nếu như quá phức tạp thì sẽ khiến tôi điên mất.

     Tôi chỉ muốn hưởng thụ sự tốt đẹp của nó chứ tuyệt đối không muốn chạm đến khía cạnh đau thương mà nó sẽ gây ra cho mình.

     “Buổi tối, có cần anh đón em không?” lúc xe đến nơi, hắn nhẹ nhàng hỏi lại một câu.

     “Không cần.” Tôi lắc đầu. Hắn cũng sẽ không đến đón tôi, cho dù tôi có yêu cầu hắn. Cho tới bây giờ, hắn đối xử ôn nhu với phụ nữ cũng không nhiều lắm.

     Hắn nhìn tôi trong chốc lát, rồi cười nói:“Được.”

     “Cám ơn anh, đừng làm việc mệt quá.” Tôi ôm hắn.

     “Tuân mệnh.” Hắn diễn kịch trả lời tôi rồi ôm lại.

     Sau đó, tôi xuống xe, nhìn hắn vội vã rời đi.

ღ♥ღ♥ Bội Nghi ♥ღ ♥ღ


Khó nhịn chương 1

Chúng tôi [1]

        Tuyết lại rơi……

        Tôi nặng nề vén bức màn màu trắng lên, hiện ra trước mắt chính là tấm kính dính đầy hơi nước. Lặng nhìn khung cảnh ngoài kia… trắng xóa, thật thuần túy và … thật đẹp.

        Vào đêm khuya, tôi có sở thích đứng ngắm khung cảnh ngoài cửa sổ. Bởi vì tôi sẽ thấy được những cảnh đẹp mà người khác thường bỏ qua. Thật sự là có chút đắc ý nha.

        Dọn đến ở nơi này đã được hơn một năm, nhưng bản thân vẫn là chưa thích ứng được với phòng trọ này. Thực ra mà nói, chính là không thể thích ứng với chiếc giường đôi dành cho hai người nằm này. Chỗ này vốn là không gian dành cho hai người, nhưng giờ đây lại chỉ có một mình tôi sử dụng. Trước kia một nửa của nó còn có một chủ nhân khác, chỉ là người ta không muốn sử dụng quyền lợi này mà thôi.

        Có lẽ là không cần thì đúng hơn. Suy nghĩ lại, kỳ thật việc này cũng rất tốt a.

        Thôi thì đành lên giường đi ngủ vậy, ngày mai còn phải làm việc. Tôi tự nhủ với chính mình, thả bức màn xuống, xoay người đi trở về giường lớn. Nhưng trước cửa đột nhiên lại xuất hiện một người, làm cho tôi thực sự hoảng sợ.

        “Anh làm em sợ a.” Tôi dừng kinh ngạc, thấp giọng nói với hắn.

        “Còn chưa ngủ sao?” Hắn liếc mắt nhìn tôi một cái rồi đi đến. Bắt đầu cởi quần áo trên người ra.

        “Phải.” Tôi bước qua, cầm lấy âu phục hắn cởi ra cùng với chiếc cặp táp.

        “Có cần pha nước nóng giúp anh không?” Nhìn vẻ mặt mệt mỏi của hắn, có lẽ tắm một cái sẽ thoải mái hơn a.

        “Không cần, anh tắm sơ là được rồi.” Hắn nhìn tôi liếc mắt một cái, sau khi cởi xong lớp quần áo cuối cùng liền đi vào phòng tắm.

        Người đàn ông này thực đúng là không biết ngại chút nào mà…… Nhưng cũng đúng, dáng người tốt như vậy thì phải tự tin thôi.

        Tôi ngoan ngoãn bò lại trên giường, chui vào ổ chăn ấm áp, nằm nghe tiếng nước chảy ào ào trong phòng tắm, chuẩn bị tiến vào giấc ngủ. Sau một lát, tiếng nước chấm dứt. Hắn đi ra, sau đó liền chui ổ chăn đã được tôi ủ ấm.

        “Ân…… Thật ấm áp!” Hắn phát ra tiếng thoải mái, rồi ôm lưng tôi. Hơi thở cực nóng từ phía sau thổi đến, bờ ngực to lớn gắt gao dán chặt vào người tôi.

        “Anh……” Cảm giác được dục vọng của hắn đang dần tăng lên, tôi có chút cứng ngắc. Hắn xoay người tôi lại, thân thể cao lớn đè lên trên. Tôi nhìn thẳng vào con ngươi đen thâm thúy của hắn, trong lòng tim đập gia tốc. Hắn cười xấu xa, đáy mắt bùng lên một ngọn lửa. Cúi đầu nồng nhiệt hôn tôi làm tôi gần như không thể hô hấp.

        Tôi thích sự cuồng dã của hắn, thích cùng hắn triền miên, thích hắn luôn làm tôi đạt tới cao trào, rồi sau đó trên mặt sẽ hiện lên sự thõa mãn khi đã chinh phục được một điều gì đó. Tôi kìm lòng không được đáp lại, hắn nở nụ cười tà ác. Chỉ là một giây ngắn ngủi nhưng cũng đã bắt mất thần hồn của tôi.

        Tiếp theo, toàn bộ phòng trở nên ái muội vô cùng, hương vị tình dục kích thích những giác quan của hai người. Nữ rên rỉ, nam gầm nhẹ, lửa nóng khiến tôi dường như quên hết tất cả……

        Kích tình qua đi, cơ thể hắn đầy mồ hôi đè nặng trên người tôi, bộ phận kia vẫn còn chôn sâu trong cơ thể tôi, giống như đang chờ tôi sưởi ấm nó. Bù đắp lại cho sự vất vả của hắn. Tôi ôm chặt lấy hắn, an ủi linh hồn dường như phóng đãng của hắn. Cho dù thân thể cường tráng của hắn làm tôi có chút không chịu nổi, nhưng tôi vẫn tùy ý hắn làm những gì mà hắn thích.

        Sau một lúc lâu, hắn mới chuyển động thân thể, nằm sang bên cạnh. Cứ tưởng rằng hắn sẽ thả tôi ra, nhưng bàn tay to của hắn lại duỗi ra, kéo tôi vào vòng tay ôm ấp của hắn. Hắn luôn thích ôm tôi như vậy rồi đi vào giấc ngủ, mà tôi cũng dần dần bắt đầu lưu luyến sự ấm áp trong vòng tay hắn.

        “Ngủ đi, ngày mai còn phải làm việc nữa.” Tôi than nhẹ một câu, rồi xoay người trong lòng hắn, tìm cho mình một vị trí thích hợp nhất, chậm rãi đi vào giấc ngủ……

        Hắn, là chồng của tôi, Lôi Nặc.

        Đã hơn một năm trước, chúng tôi quyết định kết hôn. Dường như dưới con mắt của mọi người, tôi đã gả cho một lãng tử có tiếng xấu đồn xa.

        Lý do kỳ thật rất đơn giản, hắn có tiền có thế, anh tuấn tiêu sái. Lấy được hắn sẽ rất tốt. Vào thời điểm đó, người tôi cần chính là một người chồng như vậy. Hắn xuất hiện, khiến tôi giống như một người mắc nạn trên biển thấy được phao cứu sinh, liền liều lĩnh bắt lấy nó.

        Nếu không kể đến cuộc sống riêng thối nát của hắn thì Lôi Nặc quả thật là một người đàng ông đáng quý. Tuy rằng hắn có xuất thân hiển hách, nhưng kể từ khi hắn tiếp nhận xí nghiệp của gia tộc, trong vòng ba năm ngắn ngủi, liền nhanh chóng phát triển sự nghiệp lớn gấp đôi, tổng tài sản cũng vì vậy mà tăng vút. Tại thời điểm kinh tế khủng hoảng như vậy thì hắn quả thực đã tạo nên kì tích.

        Có lẽ mọi người không thích phương pháp kinh doanh của hắn, có lẽ mọi người rất ghét tính cách cuồng vọng kia của hắn, nhưng họ đều phải thừa nhận, hắn luôn luôn là người thắng.

        Tôi thực coi trọng người đàn ông như vậy, cho dù hắn đổi phụ nữ không ngừng, chuyện xấu cũng bay đầy trời.

        Cho nên, vì bản thân, cũng là vì sự nghiệp của cha mình, tôi gả cho hắn, một người con trai tôi không hề yêu.

ღ♥ღ♥ Bội Nghi ♥ღ ♥ღ


Bội Nghi gửi lời xin lỗi đến tất cả mọi người

      Trong thời gian qua, ta đã mất tích khá lâu, đó là bởi vì ta có một số lý do mà tạm thời không thể nói với mọi người được. Ta chân thành xin lỗi mọi người và cũng cám ơn mọi người trong thời gian ta đi vắng nhưng vẫn đến xem nhà của ta. Quả thực khi vừa quay lại ta đã rất xúc động khi nhìn những comt của mọi người trong nhà. Trong thời gian tới ta sẽ cố gắng hết sức edit truyện để bù lại cho mọi người, đồng thời ta vẫn có ý định tiếp tục làm thêm những truyện khác nên mọng mọi người vẫn ủng hộ ta.

Cuối cùng chân thành cảm ơn mọi ng lần nữa, ta iu mọi người nhìu lắm….

Pi –ét : cảm ơn cả các tỷ mụi đã giúp ta chăm sóc nhà cửa a

               ღ♥ღ♥ Bội Nghi ♥ღ ♥ღ


Luyến nô – Văn án

Văn án 

Edit : Bội Nghi

Beta : Kỳ Doanh

Khuất Dận Kì, hắn là kiệt tác tuyệt mĩ của trời đất, với dung mạo xuất chúng kia, không có gì có thể hoàn mỹ như hắn……

Đối với nữ nhân, hắn có thể đùa bỡn, có thể cùng diễn trò, có thể tàn nhẫn, nhưng lại không bao giờ là thật lòng.

Nô nhi, nàng không tranh giành với thế gian, đơn thuần như thế, đôi mắt trong sáng như thủy tinh, âm thanh tuyệt mĩ, nồng ấm mê hoặc lòng người……

Sự trong sáng đặc biệt của nàng làm nổi dậy ma tính trong người hắn, khiến hắn muốn làm nàng mất đi sự vô tư, trong sáng, không hiểu chuyện đời đó.

Nhưng mà, cái gì hắn cũng đã tính tới, nhưng lại quên mất thâm tâm đã sớm trầm luân vì nàng……

Đối mặt với tình yêu say đắm của nàng, hắn dễ dàng lần nữa không khống chế được……

Cho đến khi cõi lòng nàng tan nát mà rời đi, hắn mới đột nhiên phát hiện rằng, đời này hắn không thể sống thiếu nàng……


Khó nhịn lão công cuồng dã – Văn Án

Văn án

Edit : Bội Nghi

Beta : Kỳ Doanh

Một người phong lưu, tiêu sái. Một người lại lạnh nhạt, tùy hứng. Một cuộc hôn nhân, đem họ – hai người đều đã có người mình yêu – lại cùng nhau.

Cô biết anh yêu người con gái khác. Mà anh cũng biết trong lòng cô không hề có mình. Cô vẫn nhận sự dịu dàng từ anh.

Anh cũng nhận lại sự quan tâm từ cô. Cô cố tình không quan tâm đến những người phụ nữ của anh. Mà anh cũng không muốn nhìn thấy người đàn ông của cô.

Một cuộc hôn nhân không có tình yêu, thế nhưng lại hài hòa một cách chết tiệt.

……

Anh yêu cô ấy thì tại sao vẫn ôn nhu với em như vậy. Rời xa anh cớ sao lại đau khổ đến thế.

Cuộc sống bình thản đã rời xa chúng ta, nhưng những đêm kích tình bị cấm vẫn cứ đến. Cô ấy muốn cướp anh đi, em nên làm gì bây giờ!

Nên để anh theo gió bay đi, hay em phải cố đấu tranh vì chính mình? Anh ở đâu? Lòng em rốt cuộc tại nơi nào…?


ღ♥ Khó Nhịn Lão Công Cuồng Dã ♥ღ

ღ♥ Khó Nhịn Lão Công Cuồng Dã ♥ღ

Tác  giả: Mạn Nông

Converter: ss Muacauvong (Tangthuvien)

Độ dài: 35 Chương

Thể loại: Ngôn tình, đô thị, HE

Edit: Wendy Bội Nghi

Beta: Kỳ Doanh (Minnamin)

ta đặt gạch lun bộ này a =]]

hỳ, ta tra google mà hok thấy ai ed

vác về đặt gạch vậy :)


Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 43 other followers